Tự Nhủ

 

Xa trông thế sự… dạ bồi hồi

Đạo lư cương thường đảo ngược xuôi !

Mẫn thế, mà …âu đành lụy thế,

Thương đời, nên mới phải chịu đời

Cái ṿng danh lợi … ôi ! ngao ngán,

Nh́n cuộc hưng suy luống …ngậm ngùi

Ḷng tự nhủ ḷng quên tất cả.

- Giang sơn Phật pháp nguyện tô bồi.

 

Đêm mất ngủ , 1985

 

Điềm Báo Một Mùa Xuân

 

Gió xuân lướt nhẹ lúc xuân sang

Ngọn lửa Từ Bi tỏa ánh sáng

Sưởi ấm ḷng người cơn buốt lạnh

Cho t́nh vũ trụ đẹp mênh mang.

“Tôi ước mong sao có những ngày

“Tâm hồn êm ái tắm hương say

“Gửi hương cho quăng đời thanh tịnh

“Đỡ khổ, quên rồi… những buổi nay”.

Bên kia hương khói mờ nhân ảnh

Nhân loại sầu đau … đến nghẹn lời

Đất nước cựa ḿnh khi thức giấc

Điềm lành báo trước ở ngày mai.

 

 

 

 

 

PHẦN HAI

 

Thơ Trong Gió Thiêng

 

Đuốc Tuệ, Hà Nội xb - 1953

 

Mùa Giác Ngộ

 

Cảm niệm ngày Đức Bồ Tát SIDDHATHA thành đạo.

 

Một nguồn sáng ngời lên từ bốn hướng

vạn sinh linh hằng khao khát mong cầu

trời đất đẹp - Đạo Vàng thêm bát ngát !

hồn lâng lâng nh́n non nước mến yêu.

 

Hỡi ! vạn vật triền miên trong đêm tối !

hướng về đây, xây mộng đẹp tinh cầu

cho hồn lắng mê say vờn khói nhẹ

xa âm u tội lỗi buồn đau …

 

Hoa – như – ư nở đầy trời thanh sắc

Đấng Từ Bi ḷng rộng mở cao siêu !

chứa đọng của muôn v́ tinh tú

mây vô biên rủ xuống đạo dài lâu

 

Bao ước vọng của t́nh thương ấp ủ

đây niềm tin tràn ngập tự xưa sau

MÙA GIÁC NGỘ  một mùa hoa sáng láng

Gió vương hương giải thoát ư nhiệm mầu.

 

Đàn Muôn Điệu

 

Trong tôi muôn điệu nhạc đời,

Gảy lên những tiếng tuyệt vời cao siêu.

Ḷng tràn ngập t́nh yêu không bến,

Thú mê ly lưu luyến ngàn xưa.

Quê hương trải mấy nắng mưa,

Mái chùa che chở sớm trưa … dân lành.

Khắp làng xóm tre xanh rủ bóng,

Mỗi đêm rằm đón ánh trăng lên.

Nhà nhà vui thú điền viên,

Mà nay chinh chiến… phủ miền giang san !

Thời gian bỗng làm tan trong gió,

Nh́n ánh trăng mờ tỏ gần xa.

Thả hồn trong cơi bao la

Mênh mông trời biển bướm hoa vẽ vành.

Ham vẻ đẹp muôn h́nh muôn điệu

Đễ mượn làm tài liệu tôi ca :

Ḱa ! trông phong cảnh nước nhà,

Ngập hồn thi sĩ mưa sa… lạnh lùng !

Nỗi buồn thoáng hiện trong giây lát,

Viết thơ, tôi có bút muôn màu.

Ḥa cùng tư tưởng xưa sau,

Buồn, vui man mác nhuốm màu thi ca.

Ca điệu nhạc “ an ḥa “ vạn thuở,

Ca khúc đàn trong tựa suối reo.

Ḱa ! trụ đẹp nhường bao

Ngàn năm vẫn ánh muôn muôn sao…cơi người.

 

Gặp phải lúc dân nguy quốc biến

Tôi véo von v́ tiếng ai bi :

Buồn thương trước cảnh phân ly !

Tấm thân riêng những nặng v́ nước non,

“ Trăm năm tính cuộc vuông tṛn”.

 

Một Chiều Thu

 

Gió mới mang “tin” về khắp nẻo

Trăng thu tỏa sáng trải gần xa

Tôi say lư tưởng trong tôn giáo

Và tôi từng hát khúc trường ca.

 

Đây khúc trường ca của cuộc đời

Buồn thương tung bụi trước vui tươi

Ngượng ngùng tắt trong hơi thở

Như ánh sao mai lạc cuối trời.

Chiều xuống không gian buồng điệp điệp

Thời gian như chiếm cả hồn tôi

Mịt mù sương tỏa… ḷng tôi lạnh

Trải đă bao phen sống ngậm ngùi !

 

BởI chưng mùa loạn dậy muôn nơi

Cái kiếp nhân sinh… khổ lắm rồi !

Tôi từng gặp gỡ và tôi hẹn

Cuộc sống khác ǵ lúc… vượt khơi.

 

Sao nay buồn lẻ quá đi thôi !

Ḷng những băn khoăn chuyện đạo… đời…

Giữa lúc giang sơn lầm cát bụi

Nặng t́nh Tổ quốc ngập hồn tôi

 

Một chiều thu, lại một chiều thu

Phảng phất in h́nh cơi tịch u

Ta vẫn la ta và tư nhủ

Buồn vui cảm tác… một chiều thu.

 

 

Lời Sông Núi

 

(cảm tưởng trong khi đi biễn)

 

“Nước non vẫn nước non nhà

Đến đâu ta cũng chỉ là ta thố“

T́nh quê luống những bồi hồi

Con tàu xa bến khuất vời cố hương

Lữ hành mấy nẻo dặm trường

Đ́u hiu trước gió mơ màng trước đây

Vút ngàn khe suối bóng cây

Gió lùa ngọn cỏ đắm say cảnh t́nh

Ngước nh́n lên khoảng trời xanh

Bên non, bên biển, bên t́nh… bao la

Mắt tôi lệ những chan ḥa

V́ đời bao phủ sương sa lạnh lùng !

Chí tôi, dạ thép anh hùng

Lần xem bờ cơi Lạc hồng những đâu

Từ Nam Quan đến Cà Mau

Nước non cách trở mặc dầu… ta đi

Trong cơn binh lửa loạn ly !

Nền dư đồ cũ vết ghi khí hùng

Lửa thiêng vàng bạc núi sông

Hồn linh dân tộc sáng bừng… nơi nơi

VẠN NHÂN thuở ấy phục hồi

Muôn năm nước Việt nối đời vinh quang.

 

Nhớ Cố Hương

 

“”Nhật mộ hương quan hà xứ thị

yên ba giang thượng sả nhân sầu

 

Hôm nay, trời lất phất mưa

Gió ŕ rào gợi hồn thơ khơi nguồn

Tiếng chuông xé lớp sóng cồn

Hoàng hôn rủ xuống cô thôn xa mờ

Trập trùng khuất nẻo đường ta

Xa xôi biết có bao giờ về thăm

(Đến nay cách đă bao năm ?

Nhớ nhung đễ dạ… khôn làm sao đây !)

Trong khi loạn lạc thế này

“Biệt ly êm ái” xưa nay lẽ thường

Ai mà cưỡng được ḷng thương

Nước non một giải hồn vương cảnh t́nh

Quê tôi ở tận xa xanh

Giữa làng có một ngôi đ́nh quạnh hiu

Nh́n lũy tre lúc buổi chiều

Càng ngơ ngác với … bao nhiêu nỗi buồn…

Lạc loài trong cơi vô biên

Bâng khuâng gió rít lời nguyền núi sông

Nhưng rồi … ḷng tự nhiên

Khí thiêng hiển hiện chim Hồng bay cao

Quê hương là những vầng sao

Ngàn năm mây trắng biết bao nhiêu t́nh

Non non nước nước thêm xinh

Nguyện cho non nước hiển linh đời đời

 

Lạc Loài

 

“Liên lạc bất kham hoài cố quốc

Cơ mi hà sự luyến tha hương “

 

Hôm nay, trời nhẹ lên cao,

Một ḿnh lạc lơng đi vào rừng xanh,

Chim ca ríu rít trên cành,

Hoàng hôn rủ xuống mái tranh khói mờ.

Sườn non cành trúc phất phơ

Càng nh́n cảnh vật càng ngơ ngác hoài …

Lạc loài trong cảnh trần ai,

Vi vu tiếng gió thỗi ngoài rặng cây.

Non cao, cao vút cung mây,

Nhớp nhơ hiện tại phủ đầy tang thương !

Lê chân dạo khắp phố phường,

Trần gian xao xuyến vấn vương phận ḿnh.

Bâng khuâng nh́n cảnh xa xanh

Trút trên trang giấy hồn trinh mấy lời.

Cảnh kia ai khéo vẽ vời,

Đàn kia ai gảy thêm khơi nỗi phiền.

Nước non nặng một lời nguyền.

 

Mùa Hoa N

 

Đây mùa hoa chớm nở

Sắc xanh đỏ trắng vàng

Ḷng tôi vừa hé mở

Đón gió lạ rừng hương,

 

Hoa đẹp bao giờ cũng cảm thương

Hoa kia ai dễ hái ven đường

Anh hoa phát tiết người xuân ư

Hoa tới mùa hoa dậy sắc hương

 

Hoa rải phấn vàng mây quyện gió

Bảo rằng : hoa vừa độ hoa khai

Cũng như trăng tới kỳ trăng tỏ

Như ánh mặt trời mọc sớm mai

 

Đây mùa xuân thắm – mùa hoa nở

Bởi lẽ hoa là cả ư thơ

Nếp sống văn minh hoa góp mặt

Giúp người trút bỏ nỗi ưu .

 

Nh́n chùm hoa nở tốt xinh tươi

Cảnh lạ hoa rừng ư nhị cười

Hoa tạo cho đời thêm vẻ đẹp

Hương thơm phảng phất tỏa nơi nơi..

 

Măng Non

 

Thân ái tặng các em

thiếu nhi Gia đ́nh Phật tử V.N.

 

Các em là đoá hoa

Nở giữa mùa xuân thắm

Coi dịu dàng óng ả

Ai nh́n mà chả thương

Các em là đàn chim

Triền trên cành ca hót

Tung cánh tận trời xa

Trông xinh xinh đẹp mắt.

Các em c̣n non trẻ

Là lúc đang vui chơi

Mơn trớn vẻ tṛn đầy

Nô đùa không tư lự.

Các em tuy c̣n nhỏ

Nhưng mà ngoan -  ngoan lắm

Quần áo các em sạch

Học hành các em chăm

nhà cha mẹ răn

Các em biết lễ độ

Giữ tṛn đạo làm con

Đến trường thày giáo dạy

Các em chăm chỉ nghe

Bao những điều nhân nghĩa

Nào trí dục, đức dục

Cách trí và địa dư

Cả sinh ngữ, toán pháp

Các em cũng hơn người

Ngoài ra c̣n những ǵ…

Các em đều thông thạo

Tối đến em tụng kinh

Cầu nguyện cho nhân sinh

Mau cho trở về chính đạo :

Đạo Phật - Đạo Từ Bi

Trí Tuệ và Giải Thoát

Trừ sạch mọi khỗ đau

Là đạo của nhiệm mầu

Các em hăy nh́n nhau

Làm gương cho tất cả…

 

Các em đàn hậu tiến

Tay măng sữa nơn nà

Mắt nh́n xa sáng quắc

Miệng mở nụ cười hoa

Ḷng tôi thấy vui vẻ !

Tôi muốn cùng các em

Sống cuộc đời tỏ rạng

Và ca măi ngày xuân …

 

Các em là những búp

Măng non đang nảy trồi

Vươn ḿnh khắp mọi nơi

Che rợp cả đất trời.

Các em ngày mai lại

Khi tuổi đă trưởng thành

Độ tuỗi của xuân xanh

Đầy tràn trề hy vọng

Nh́n ṿm trời cao rộng

Vũ trụ đẹp nhường kia

Nước Việt Nam oai hùng

Ôi ! sung sướng biết mấy.

 

Các em hăy nhận lấy

Trách nhiệm ở ngày mai

Cả việc đạo việc đời

Trông chờ các em đấy.

 

Các em hăy nghe tôi

Chăm chỉ học, chớ lười

Đoàn tụ thương yêu nhau

Hạnh phúc chỉ ngần ấy …

 

Trong Mưa Gió

 

Hồn vương mấy sợi tơ t́nh

Gió càng gào thét vươn ḿnh càng cao

Biển khơi sóng dậy xôn xao

Ôo ! bâng khuâng quá sóng reo gió cồn

Mưa tuôn mờ khuất sau ngàn

Ầm ầm chớp giật sóng reo khắp trời

Mây chiều rườn rượn buồn trôi

Sương lam lạnh lẽo lưng trời nhạn bay

Rám vàng hiu hắt heo may

Đường không tịch mịch gió lay phím đàn

Bâng khuâng nh́n cảnh hoang tàn

Sầu mang theo lệ gửi hàng tre xanh

Mặc cho mưa gió tung hoành

Ta đi với cả tâm t́nh  ta đi

Nhớ khi nguyện ước những ǵ

Mộng vàng xây đắp c̣n ghi đáy ḷng

Bụi mù khuất nẻo đồi thông

Họa may hồn có đoái trông quê nhà

Lạnh lùng gió rít trong ta

Gió ơi ! mưa gió nữa mà làm chi ?

Tạnh đi ! hăy lạnh đi

Cho hương hoa đỡ mê ly tháng ngày

Ánh nắng hăy trở về đây

Cho bao vạn vật sum vầy tốt tươi.

 

Cảnh Đồng Quê

 

đây không khí nhẹ nhàng

Cánh đồng lúa chín ửng vàng khắp nơi

Tôi say vẻ đẹp núi đồi

Say hoa tươi sáng say người trông bông

Khơi nguồn hạnh phúc – ai trồng ?

Hương thơm toả ngát từ vồng cỏ hoa

Lưng trời cánh nhạn bay qua

Bâng khuâng mến nhớ t́nh ta u hoài !

Trăng non vừa hé nụ cười

Những toan xé rách lưới trời quạnh hiu

Mây về những ngẩn ngơ chiều

Bấy nhiêu mộng tưởng làm tiêu tan rồi

Gió đưa tiếng sáo lên khơi

Nh́n bờ lau thẳm… lệ vơi cơi ḷng

Khí thiêng bàng bạc núi sông

Cỏ sườn non tắm ánh hồng Bạch Vân

Trót mang lấy nghiệp vào thân

Nhớ quê, tôi có đôi vần … tôi ca

Lạc loài trong cơi bao la

Nơi đây đồng ruộng thướt tha huy hoàng

T́nh quê quên nỗi bẽ bàng

Hồn quê chan chứa mấy hàng tre xanh

Cỏ hoa đồng ruộng tốt lành

Ngàn năm kim cổ tung hoành là đây

Cánh đồng quê ấy tôi say…

 

Tôi Với Cảnh Núi Rừng

 

Man mác t́nh thương rải phấn vàng

của đời tươi thắm hiên ngang

dẵm trên bảy thể mười phương trắng

gọi nhỏ xuân về với cố hương. GIÁC VIÊN

 

Lá úa rụng nổi trên đầm sinh diệt

Thắm vàng tươi ẫn trong túp màu tranh

Nhựa tràn đầy của nguồn sống mong manh

Hoà với lẽ muôn đời trong vũ trụ

Va chạm mạnh tan tành t́nh ấp ủ

Bước phong sương lạc lơng dưới vô biên

Lệ hoen mờ nh́n theo ánh trăng tàn !

Tương lai đẹp ướp hương ḷng hiện tại …

Ôi ! trần gian, trần gian là cửa ải

Vắng tanh người như chiều xuống hôm nay

Cánh rừng hoang trong hiu quạnh chốn này

Làm ngừng đọng cả cơi trời xao xuyến

Gió gào núi, tiếng gầm nơi sóng biễn

Doạ nạt người trần thế đứng chờ bên

Muôn sắc hương lẫn sầu khỗ triền miên

Hoa và lá cũng phai màu tươi thắm

Đời mù quáng… xin hăy ĺa say đắm

T́m an vui giữa sông núi “tịch liêu”

 

Xuân

 

Gió xuân lướt nhẹ cành đao

Hồ trong lơ lửng cánh bèo nghiêng nghiêng.

Mây trôi về cơi vô biên,

Hạt mưa rải rác xuống miền nhân gian.

Chuông chùa xa vọng ngân vang,

Sưởi hồn lạnh đốt ḷ nhung “chân thường”.

Ngàn lau nở đóa hoa vàng,

Non sông in nét hào quang sáng ngời.

Không gian vẫn đất nước trời,

Và, xuân trước với xuân này khác chi ?

Sáng lên ánh sáng Từ Bi,

Nhân sinh tỉnh giấc mê si… canh trường !

Mùa xuân, mùa của sắc hương,

Ư xuân lưu luyến; t́nh xuân dạt dào…

Khắp trời ngợp những trăng sao

Vạn – Xuân – Hoa nở thấm vào hồn say…

 

Hoa xuân quyện gió xuân bay,

Gió xuân phảng phất vờn mây mang về…

 

Trăng

 

Nơi đây, dưới ánh trăng vàng,

Hồn thi nhân những… rộn ràng niềm tin.

Ḥa vui lẽ sống thiên nhiên,

Khơi nguồn sáng mới trăng hiền muôn thu.

 

Đêm nay trăng tṛn đầy và vắng lặng,

Trăng lung linh, trăng huyền ảo làm sao!

Từng ánh vàng lóng lánh tự trời cao,

Rọi bóng xuống xé màn mây tăm tối.

 

Hỡi nhân thế đắm ch́m trong tội lỗi !

Dắt d́u nhau… xa khổ ải triền miên

Trở về đây chung hưởng ánh trăng hiền

Cho hoa đạo ngời lên ngàn sao sáng rỡ.

 

Trăng muôn thuở ! Người cao vời tỏ rơ,

Hiện h́nh ra giữa trần giới mê mờ…

Tôi hiểu người qua ư thắm duyên thơ

Người đẹp lắm ! ḷng người cũng đẹp !

1953

 

 

 

CẢM TÁC

 

( trong chuyến đi máy bay từ Sài G̣n ra Huế )

Mờ mờ sáng lúc mặt trời vừa mọc

Cosara cất cánh liệng trên không

Ngước nh́n ra bầu vũ trụ mênh mông

Ồ ! đẹp quá cảnh giang sơn hùng vĩ

Ḷng tràn ngập t́nh yêu không biên giới

Đây lớp nhà xen với lũy tre xanh

Đây rừng hoang, đây biển cả bao quanh

Và đây nữa, những con đường khúc khuỷu

Có lắm lúc như làn mây lững thững

Kéo lê thê dệt từng cánh  vàng…

Tôi tưởng tượng trong giờ phút ngang tàng

Vượt tất cả đi t́m chân lư sáng

Giữa bỡ ngỡ nhưng… ḷng tôi vắng lặng

Cứ đi đi… đi… tận tới muôn trùng

Thả hồn ra đón gió rừng hương

Cho ánh đạo ngời lên trong cuộc sống…

29-3-1952